Câu chuyện về nghệ thuật sáng tạo của họa sĩ trong Hàn Phi Tử

“Con khỉ đẹp nhất cũng là xấu so với loài người và con người hoàn thiện nhất khi so với thần thánh cũng chỉ như một con khỉ”.

Tề công hỏi họa sĩ: “Vẽ vật gì khó nhất?”.
Ông đáp: “Vẽ chó ngựa và những con thú khác”.
Vậy vẽ gì dễ nhất: “Vẽ ma, quỷ và những tà lực khác. Vì hàng ngày mọi người đều thấy ngựa và biết rõ ngựa như thế nào. Chỉ cần lầm lẫn một chút ít trong bức họa là họ lập tức bàn tán. Còn ma quỷ thì chẳng có một nhận thức rõ rệt nào về chúng cả. Do vậy, vẽ chúng là chuyện dễ”.

Khi thực hiện phẫu thuật thẩm mỹ với một “Tiêu chuẩn đẹp” được đặt ra thì cực kỳ nhiêu khê. Đẹp có tính tương đối nhưng lại đưa ra tiêu chuẩn cho các Bác sĩ làm thì cần phải bàn 1 chút đây. Thuật ngữ Mỹ học (có người còn gọi là Thẩm mỹ học, Esthetique) được nhà triết học người Đức – 1735 sử dụng. Như vậy, Thẩm mỹ được coi như bộ phận của Triết học – Môn khoa học tìm hiểu quy luật tự nhiên, xã hội và tư duy. Điều đó nói lên tính tương đối của cái đẹp. Cái đẹp của xứ này lại là cái xấu của xứ khác. Mình không thể ráp “mũi tây” vào gương mặt có mắt một mí Trung Hoa được. Muốn “mũi cao tây” thì không thể trong cùng một bộ “mắt-mũi-cằm” của người Châu Á được.



Nếu như vậy, có 2 việc bạn cần chọn:
1. Bạn nâng mũi vừa phải, tự nhiên để hợp với mí lót, cằm tròn, miệng hơi hô Châu Á của bạn.
2. Bạn nâng mũi cao tây thì phải làm luôn cắt mí mắt sâu to, cằm V-line để miệng móm lại. Ý nghĩa Mỹ học của câu chuyện này đâu có nhỏ. Sáng tạo nghệ thuật được coi là một hình thức lao động công phu là vì thế. Hãy ngẫm cụm từ đang phổ biến là “Nâng mũi cao Trung Hoa” nhé! Nhà Thẩm mỹ học Heraclitus (540 – 480 TCN) chủ trương tính tương đối của cái đẹp. Ông nói: “Con khỉ đẹp nhất cũng là xấu so với loài người và con người hoàn thiện nhất khi so với thần thánh cũng chỉ như một con khỉ”.

– Bác sĩ Tuyền